My Life

Mạng xã hội và chuyện mình cần một chút bình yên

Dù chẳng yêu thương mạng xã hội gì cho lắm, nhưng rồi cuối cùng nền tảng nào mình cũng có vài ba cái tài khoản. Từ Facebook, Instagram cho đến Twitter. Thậm chí cả WordPress cũng vậy. Cũng không có lý do gì đặc biệt, chẳng qua mỗi tài khoản được dùng để phục vụ một mục đích khác nhau (và không có mục đích nào là cãi lộn với người ta đâu nhé ^^).

Vì tính chất công việc, mình phải dành thời gian cho mạng xã hội khá nhiều. Hoặc đây cũng chỉ là một lý do để mình bao biện cho thói quen suốt ngày đắm đuối vào SNS của bản thân. Dùng mạng xã hội vui không? Vui chứ. Mạng xã hội có gì hữu ích không? Có luôn. Ai nói dùng mạng xã hội vô bổ hay những điều tương tự là do họ dùng mạng xã hội chưa chuẩn mà thôi. Ừ, nhiều người nói như vậy và mình cũng từng nghĩ như thế.

Mình công nhận rằng, mạng xã hội mang đến tích cực hay tiêu cực phụ thuộc phần lớn vào người dùng nó. Nhưng đôi khi, những chuyện xảy ra trên thế giới ảo vẫn thường khó kiểm soát hơn suy nghĩ của mình.

Trên bất kỳ mạng xã hội nào, mình đều cố gắng tránh xa thị phi, drama hay tranh luận vô nghĩa. Tất nhiên mình biết, bản thân không thể loại bỏ hoàn toàn những thứ này, khi chúng không chỉ là một phần của mạng xã hội, mà còn là một phần của cuộc sống. Thế nhưng, dạo gần đây, mạng xã hội không còn khiến mình cảm thấy vui vẻ thường xuyên như trước kia. Trái lại, nó mang đến những luồng gió tiêu cực, hết chuyện này đến chuyện khác. Đọc những gì được người khác đăng và bình luận trên Facebook, Twitter, WordPress đã có lúc chỉ khiến tâm trạng của mình chạm đáy.

Mình là một đứa nhạy cảm. Trong khoảng thời gian nhạy cảm này thì sự nhạy cảm của mình lại được tăng lên một “level” mới. Mình hiểu điều đó hơn ai hết. Vậy nên sau cùng, mình quyết định đặt cảm xúc của bản thân lên đầu. Dùng mạng xã hội thì phải thấy có ích, vui hoặc thư giãn, một chút chút thôi cũng được. Còn nếu mỗi lần online đều thấy mệt mỏi, tức tối, khó chịu hoặc không thoải mái thì phải dừng lại hoặc thay đổi ngay lập tức.

Mình đã từng rất thích Twitter, từng thường xuyên nói chuyện với bạn A, bạn B và tâm đắc với nhiều quan điểm của họ. Twitter là nơi ẩn náu bình yên và siêu cấp vui vẻ cho một đứa fangirl như mình, nhưng đó chỉ là chuyện của trước kia.

Rồi một ngày, những quan điểm trái chiều xoay quanh một điều mình yêu thích xuất hiện. Chuyện này cũng bình thường vì tất nhiên, làm gì có chuyện tất cả mọi người đều suy nghĩ giống nhau về cùng một vấn đề nào đó. Ấy vậy, những điều đơn giản bỗng trở nên phức tạp. Những thứ sinh ra vốn để “healing” bỗng trở thành trận chiến để người ta thể hiện bản thân mình. Cuối cùng, mình nhấn unfollow, mute và cuối cùng là block tất cả, dù đó là những người mình đã từng quý mến. Bởi đơn giản, mình không thể dung hòa được quan điểm và cách thể hiện quan điểm của họ về điều này.

Twitter của mình chỉ còn follow vài người. Facebook mình cũng ít vào hơn hẳn so với trước kia. Một số blogger trên WordPress cũng không còn nằm trong danh sách follow lẫn follower của mình (mình đã thử chuyển WordPress về chế độ riêng tư nhưng rồi phát hiện ra khi mình làm điều đó, kể cả những bạn đã follow mình từ trước cũng không thể đọc những bài viết của mình 😦 ). Thực ra không có lý do to tát nào ở đây. Sau những chuỗi ngày mệt mỏi, mình muốn WordPress của bản thân vẫn giữ được sự tích cực và bình yên. Nhiều anh/chị/bạn trên WordPress viết hay, cung cấp nhiều thông tin bổ ích với góc nhìn mới mẻ, nhưng nhiều bài viết lại không cùng “tần số” nên khiến mình hơi đau đầu mỗi khi ghé qua. Mặt khác, mình cũng không muốn mỗi khi đăng gì lên trang WordPress cá nhân lại thấy không thoải mái, vì cái cảm giác ai đó đang phán xét mình ở đâu đó ngoài kia. Chỉ là cảm giác thôi, nhưng vẫn khiến mình lấn cấn. ^^

Với một đứa vốn dành nhiều thời gian cho SNS như mình, ban đầu việc hạn chế thời gian sử dụng Facebook hay Twitter là điều gần như không thể. Nhưng sau khi unfollow bớt những thứ khiến hoặc có thể khiến bản thân “ngứa mắt”, newsfeed bỗng trở nên trống vắng và tự mình cũng cảm thấy…chán. Khi giảm bớt thời gian lướt Face và app con chim xanh, bỗng dưng mình lại có thêm nhiều thời gian để đầu tư cho những sở thích khác của bản thân. Kể ra cũng một công đôi việc.

Mình biết, đôi khi việc unfollow ai đó trên Facebook, Twitter hay WordPress cũng đồng nghĩa với việc, mình mất đi cơ hội để tiếp cận những kiến thức và thông tin hay ho từ họ. Nhưng sau tất cả, mình chỉ muốn có được không gian bình yên với năng lượng tích cực ở thế giới ảo này. Và như vậy, mình phải nhấn nút hủy theo dõi với những tài khoản làm mình tuột mood thường xuyên.

Mình không thể thay đổi quan điểm của bất kỳ ai trên mạng xã hội và mình cũng không cố gắng làm điều đó. Điều mình có thể thay đổi là những gì mình follow và cách mình sử dụng mạng xã hội mà thôi. Khi không còn hợp, không còn thấy vui, thì cho nhau lối đi riêng là một quyết định đúng đắn, ít nhất là với mình.

Dù sao mình vẫn cảm thấy biết ơn, vì dù cuộc sống ngoài kia đang mệt mỏi, năng lượng tiêu cực đang len lỏi ở khắp mọi nơi, từ thế giới thực cho đến thế giới ảo, nhưng nhiều người vẫn mang đến cảm giác tích cực qua từng con chữ. Có thể không nhiều, nhưng từng đó cũng đủ để làm một ngày của ai đó thêm tươi sáng.

P/s: Ảnh bài viết là bộ mỹ phẩm Laneige kèm quà tặng mà mình đã cố gắng đặt báo thức để săn sale lúc 0 giờ. Dù mùa dịch, nhưng đơn hàng vẫn đến tay mình sau 1 tuần, nên muốn khoe một chút thôi. ^^

My Life

Hôm nay mình viết vài dòng

Lâu rồi mình không viết gì trên đây cả. Khoảng thời gian trước, mình dù lười vẫn duy trì viết đều đặn mỗi tháng 1 bài. Còn dạo này, vì nhiều lý do khác nhau, chủ yếu vì tập trung viết cho 2 website khác của bản thân, nên mình không còn viết bài thường xuyên trên chiếc blog nhỏ bé này nữa.

Tiếp tục đọc “Hôm nay mình viết vài dòng”
My Life

Những điều hiển nhiên

Tiêu đề bài viết không liên quan lắm đến nội dung. ^^ Vì không biết đặt tên bài blog là gì, nên mình đã lấy tên bài hát “당연한 것들” (Những điều hiển nhiên) của nhạc sĩ Lee Juck làm tiêu đề. Bài hát này gần đây được biểu diễn bởi các bé diễn viên nhí trên sân khấu đặc biệt của lễ trao giải Baeksang 2020, khiến nhiều người không khỏi nghẹn ngào xúc động. Nội dung chính của bài hát là sự biết ơn về những điều bình thường hàng ngày, để động viên mọi người cùng vượt qua thời kỳ dịch bệnh khó khăn.

Những điều hiển nhiên của ngày hôm nay, đôi khi sẽ không còn là những điều hiển nhiên vào một ngày nào đó.

7
Ảnh: Melori Sub

Tiếp tục đọc “Những điều hiển nhiên”

My Life

Một chiếc bàn mới

Mình mới mua một chiếc bàn học. Giờ gọi là bàn làm việc đúng hơn nhỉ. Đây là mong ước của mình từ lâu. Hiện tại, dù vẫn chưa hoàn thiện như ý muốn, nhưng mình đã có một chỗ nho nhỏ xinh xinh để ngồi làm việc, học bài, đọc sách và bày biện những món đồ bản thân yêu thích. Chiếc bàn còn có 2 ngăn tủ phía dưới, nên mình tha hồ đựng sách và phụ kiện làm Bullet Journal.

Tiếp tục đọc “Một chiếc bàn mới”

My Life

Khoe

Mình xuống lại Sài Gòn, kết thúc kì nghỉ Tết ngắn nhất từ trước đến nay. Nghỉ Tết dài cũng tốt, nghỉ ngắn cỡ 1 tuần như thế này cũng chẳng sao. Cảm giác hụt hẫng sẽ ít hơn, mình có thể “move on” và trở lại với nhịp sống thường nhật một cách nhanh chóng. Bản thân mình không thích ở nhà quá lâu, bởi ở nhà lâu quá cũng chán. =))))

Tiếp tục đọc “Khoe”

My Life

Tháng 11

Hiện tại mình đang khá rảnh rỗi, so với khoảng thời gian từ tháng 10 trở về trước. Việc học thiết kế đồ họa cơ bản đã xong, một vài dự án freelance cũng kết thúc. Mình có thời gian để đọc sách mỗi sáng, xem phim vào mỗi tối, nhân tiện sắp xếp lại một số vấn đề trong công việc và cuộc sống hàng ngày. Đang rảnh rỗi nên tranh thủ lên đây viết vài dòng, bởi sự bận rộn có thể ập xuống đầu mình bất cứ lúc nào. =))) Mỗi khi bận, mình lại chẳng có hứng viết bài. Thế nên gần 2 tháng qua, mình không viết được bài nào trên blog này cả.

Tiếp tục đọc “Tháng 11”

My Life

Chuyện yêu

Tuần trước, mình lại đi Đà Lạt, vào đúng dịp sinh nhật 25, với các anh chị em trong phòng, chứ không phải một mình như cái kế hoạch từ đời thuở nào trước đó. Mình thích Đà Lạt, vì vị trí, không khí, phong cảnh lẫn đồ ăn. Dù vốn không thích những điểm du lịch nổi tiếng đông người, nhưng lần này đi Đà Lạt với phòng, mình vẫn tới những địa điểm này để check-in như bao người khác. Kể ra chuyến đi cũng vui, dù Đà Lạt cứ mưa suốt.

Tiếp tục đọc “Chuyện yêu”

My Life

Best student

Mình đã hoàn thành xong khóa học Sketch và Photoshop cơ bản. Những buổi tối của mình lại trở nên rảnh rỗi như trước kia, làm mình có chút lạ lẫm. =))) Mới chỉ 2 tháng, nhưng việc đi học thêm buổi tối dường như đã trở thành một thói quen. 5h30 chiều kết thúc công việc trên công ty, xuống Ministop ăn cái bánh bao rồi đến lớp. À, mình thích ăn bánh bao lắm ý. Thế nên những hôm đi học, bữa tối của mình gần như lúc nào cũng là món bánh bao trứng cút mềm mềm, thơm thơm. ^^

Tiếp tục đọc “Best student”